Vụn vỡ…

loading...

Một chút cô đơn!

“Ta đang loạn trong thời nhớ, nhớ đứng đầu câu, đủ hiểu chữ nhớ trong ta quá nặng vì giờ chẳng biết người ở đâu ”.

Một giai điệu bài ráp em yêu thích vang lên sao mà lòng nhói đến thế, ngồi bên cửa sổ cô gái thẫn thờ nhìn những hạt mưa xuân tí tách bên hiên. Người ta thường nói nhạc ráp rất khó nghe và không hay nhưng ai đâu biết nó lại ý nghĩa đến thế và tâm trạng như xoáy vào tâm can. Không biết vì đâu mà khóe mi cô cay cay, đôi mắt vô hồn nhìn về xa xăm, phải chăng cô đang nhìn về cái quá khứ ấy, cái quá khứ đã đi xa mãi mà cô không nên nhớ.

Vụn vỡ

Đã 2 năm trôi qua nhưng sao em vẫn cố chấp, vẫn ôm khư khư hình bóng anh của ngày hôm trước, vẫn không chịu buông rơi quá khứ không hề yên bình. Anh bây giờ đã thuộc về người khác, đã vứt bỏ em sau 3 năm gắn bó chỉ vì một người con gái anh mới quen 1 tháng. Em bận bịu cả ngày làm cho anh món chân giò hầm vì biết anh ốm. Em vội vã qua nhà anh cho a, nhưng mở cửa bước ra không phải là anh mà là một người con gái khác, người con gái đôi lần em đã từng thấy anh nói tới.

-“ Ủa, ai đây anh? ”.Cô ấy hỏi

“ À, à…là đứa em họ anh thôi không có gì đâu, em vào nhà đi.”(Anh ấp úng trả lời)

-“Em họ sao ?” Với anh em chỉ là cô em họ hay sao” .Em sững sờ, đứng như trời trồng trước cửa phòng anh. Em vội quay lưng đi và lao ra về, ngoài trời thì mưa gió, cơn mưa rào đầu mùa khiến da thịt người ta đau rát nhưng anh không hề níu tay em lại, anh không một lời giải thích thì cái đau rát bởi cơn mưa kia không thấm vào đâu với sự hờ hững vô tâm của anh xuyên thấu con tim này.

Từ lúc đó, anh cũng không hề xin lỗi, không hề quan tâm tới những gì em đang phải chịu và em giam mình trong phòng, bao nhiêu câu hỏi em muốn hỏi anh, nhưng em không dám, không dám tin rằng anh đã thay đổi. “Anh đã thay đổi từ khi nào? Lý do là em à? Anh lừa dối em bao lâu rồi? Và thời gian qua anh đã từng yêu em thật lòng không?”

Em, một người con gái rất bình thường, cũng chưa từng nói em yêu anh tha thiết như nhiều cô gái khác, nhưng em chưa biết tới người con trai nào khác ngoài anh, ngoài một chàng sinh viên nghèo nhưng lại có khiếu hài hước mà em rất yêu.

Vậy mà anh đã làm gì, anh xóa đi 3 năm ấy chỉ trong giấy phút, tình cảm ấy anh không viết tiếp mà anh lại thẳng tay xóa đi như xóa một tờ giấy nháp. Cứ như vậy anh quên em đi như một người qua đường.

 đợi chờ

Anh à!

“Cứ nhắc lại làm gì nhỉ?

Chỉ khiến nhớ thêm thôi.

Anh buông tay em rồi

Anh đi về nơi khác.

*****

Chỉ trách cơn gió kia

Mang tình đầu đi mất

Cuốn anh xa em mãi.

Đôi lúc em thấy nhớ

Và lang thang phố nhỏ

Lục lọi tìm ký ức

Em khóc òa nơi góc tối.

Đã có thời em tin

Và em tin anh mãi

Để giờ em mãi đợi

Đợi tình yêu xưa cũ

Chờ một nụ cười tươi

Nhưng …

Em biết chẳng thể nào

Vì chính anh đã đi

Và lời hứa đã mất.”

Với em cho tới bây giờ thì anh vẫn là một mảnh ghép trong cuộc đời em. Vẫn hằng ngày lén lút vào facebook để biết anh đang làm gì, anh đang sống ra sao, anh đang vui hay buồn. Em không hề hận anh, cũng chẳng hận cơn mưa ấy. Em vẫn đợi, vẫn đợi người quay về bên cạnh em, vẫn muốn anh gọi tên em khi anh buồn. Tiếng yêu thương vẫn đập mạnh trong lồng ngực, rồi cứ thế em kiếm tìm quá khứ mặc vết thương càng đau nhức.

Nếu có ai hỏi ”em còn yêu anh không ? ” thì câu trả lời vẫn là có anh ạ.

Hà Nội, ngày 1 tháng 03 năm 2015

Vụn vỡ…
5 (100%) 1 vote

Tác giả Taylor
loading...

Ý kiến nhận xét

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *