Thơ tình buồn

Xa tình đầu
Xa tình đầu Tình đầu là gì em chẳng thể gọi tên Nhưng em biết nỗi đau là dai dẳng Niềm hạnh phúc thì chỉ dài gang tấc Mà đau buồn chạy đến tận thiên thu.   Tình yêu em trong đông tối mịt mù Biết bao giờ anh mang
Tình buồn tháng 8
Tháng 8 lại về… anh có nhớ không anh? Bắt đầu một tình yêu nhẹ nhàng nhưng thật đẹp Anh bảo thích tiết thu, nắng nhẹ nhàng trong vắt Làn gió khẽ luồn vào mái tóc em xanh. Em thích ngắm mắt anh, chút buồn, chút mong manh Nhưng
Đoạn tình tháng 7
Tháng 7 buồn với những trận mưa ngâu Cô lữ sầu hoài vọng trông ngày tháng Tháng 7 mưa về xóa kỷ niệm nào kém thắm Mưa buồn rơi, tim vỡ vụn tự bao giờ. Tháng 7 mưa về cho hoa lá bớt khô Cho ký ức thêm nhạt nhòa,
Ánh mắt em
Ánh mắt em, ánh mắt đượm buồn Soi rọi tôi những chiều đông cô quạnh Ánh mắt em nghìn thu sang bất tận Tinh khiết, rạng ngời trong sâu thẳm tim tôi. Cuộc đời tôi phẳng lặng tựa sông trôi Chỉ muốn được lững lờ, ánh trăng em soi