Vụn vỡ…
Một chút cô đơn! “Ta đang loạn trong thời nhớ, nhớ đứng đầu câu, đủ hiểu chữ nhớ trong ta quá nặng vì giờ chẳng biết người ở đâu ”. Một giai điệu bài ráp em yêu thích vang lên sao mà lòng nhói đến thế, ngồi bên cửa