Nhớ Anh!

loading...

Em xa Anh xa giọng nói tiếng cười
Xa ánh mắt nhìn nhau tràn nắng giọt
Xa môi hôn quyện nồng hương tình nhớ
Xa nụ cười hiền mỗi lần em giận dỗi chuyện linh tinh.

Một mình em giữa thành phố Hồ Chí Minh
Sợ lắm nhé, cảnh một mình một phố
Lạ lắm nhé, cách người dưng cư xử
Chốn thị thành sáng hay khuya trời cũng chỉ có mình em.

Sai-Gon-lam-em-nho-Anh

Em chưa quen được cái cảm giác mỗi đêm
Một mình em trong bốn tầng nhà trống vắng
Một mình em giữa bộn bề vắng lặng
Ngủ đệm êm mà cô quạnh tựa ngoài đường.

Lúc cất bước  ra đi lòng em đã vấn vương
Và giờ đây nỗi nhớ dâng tràn hơn thế nữa
Em nhớ Anh, nhớ cái ôm, nhớ lời Anh thủ thỉ
Thèm được cùng Anh vi vu đường Hà Nội lúc lên đèn.

Vào Sài Gòn em biết vẫn là nên
Bởi khám phá bởi cho mình cơ hội
Bởi cuộc sống còn có nhiều bê bối
Biết chọn ngả nào giữa nhiều rẽ băn khoăn???

Gia đình em Bố Mẹ cũng lăn tăn
Và lo lắng cho em về nhiều thứ
Nhưng cả nhà yên tâm và Anh cũng thế nhé
Em lớn rồi mọi chuyện cứ để em nghĩ suy

Mặc dù vậy trên mỗi ngả đường đi
Hình bóng cả nhà và hình bóng Anh nữa
Sẽ mãi trong tâm trí em giữ niềm tin ngọn lửa
Ngọn lửa tình, ngọn lửa khát khao xanh…

   Gửi Anh, Tình yêu của em!

Sài Gòn, 22/07/2014

Nhớ Anh!
5 (100%) 2 votes

Tác giả QuiTi
loading...

Ý kiến nhận xét

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *