Khoảng không chơi vơi

loading...

…” Trong tình yêu không bao giờ  có thể tìm thấy sự hoàn hảo. Khoảng cách xa nhất chính là khoảng cách gần nhất. Bởi vậy nên xa cách đối với tình yêu như gió đối với lửa…Gió thổi tắt ngọn lửa nhỏ nhưng lại thổi bùng ngọn lửa lớn…”

***

Khi Trinh đang mải miết cho cuốn tiểu thuyết sắp hoàn thành của mình, cô bỗng nhận ra người mỏi nhừ , tê tái. Cô đã ngồi như  thế suốt mấy tiếng đồng hồ rồi. Vươn vai, khẽ mỉm cười với cuộc sống, cô cảm thấy mình hạnh phúc và thỏa mãn với công việc của mình- Một ước mơ từ  nhỏ của cô, và cô không trông đợi gì hơn thế nữa. Rồi cô thoáng nghĩ đến Hiếu, đã hai ngày rồi mà anh không gọi về cho cô, có chuyện gì chăng? Có lẽ là không vì công việc bộn bề luôn chiếm hết thời gian của anh. Cô nhớ những lần ạnh gọi cho cô chỉ để nói với cô rằng ” Em à, anh nhớ em lắm!” rồi cúp máy. Cô không giận vì có thể sau câu nói ấy anh đang bị giám đốc trách phạt, nhưng anh vẫn gọi cho cô, với cô như  vậy là đủ rồi. Nhưng nghĩ lại rồi cô lại buồn, đã hơn 4 tháng rồi anh không về. Từ  cái ngày anh và cô yêu nhau đã có lúc cô thấy chán nản, lo lắng và cả có lúc sợ hãi. Nhưng anh luôn nói với cô trước khi chúc cô ngủ ngon rằng ” Anh sẽ về sớm thôi, anh hứa”. Và cô tin anh như thế, dù cô biết những chuyện tồi tệ có thể xảy ra khi mà anh và cô cách xa nhau.

Cô hít một hơi thật sâu rồi nhắm mắt lại. Bỗng chuông điện thoại reo lên, không phải của anh, số lạ, chắc là của đạo diễn nói về kịch bản phim của mình, cô nhẩm bụng.

Alo, Phan Trinh xin nghe.

….Alo, Tôi là…

Trinh ngạc nhiên trước giọng nói nửa chừng của một cô gái lạ. Trinh hỏi tiếp:

Xin lỗi…Cô là???

Tôi gọi cho Trinh là muốn nói với Trinh một viêc. Trinh không biết tôi nhưng ngay bây giờ Trinh sẽ hiểu vì sao tôi gọi cho Trinh.

Trinh bối rối, cô chưa hiểu chuyện gì, cô im lặng nghe cô gái lại nói.

Anh Hiếu. Trinh hãy buông tha anh Hiếu đi.

Cô nói gì?…

Khoảng cách của hai người có thể làm nên tình yêu sao? Đừng ràng buộc anh ấy nữa.

Giọng cô gái bắt đầu khó chịu. Trinh vẫn chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra.

Cô là ai? Tôi không hiểu chuyện của tôi và anh Hiếu liên quan gì tới cô?

Anh Hiếu là cha của con tôi…Tôi có thể không có anh ấy nhưng con tôi thì không thể không có cha…

Trinh chết lặng trước câu nói của người con gái lạ. Cô buông thõng điện thoại. Chuyện gì đang diễn ra thế này? không lẽ… Nghĩ đến đây, cô bất giác ôm mặt, gục xuống bàn khóc nức nở. ” Phải chăng điều mà lâu nay mình lo lắng…là đây sao?”

Ngày hôm đó và cả ngày hôm sau, cô không ngủ mà giam mình trong phòng, cô cứ nghĩ và rồi lại khóc. Cô không giờ mọi chuyện lại xảy ra như  vậy. Lòng tin của cô với Hiếu đang vụn vỡ, anh đã lừa dối và chà đạp lên tình yêu của cô. Anh xem cô như một kẻ ngốc chăng? Biết bao suy nghĩ dày vò trí óc cô. Hiện tại lúc này, Hiếu đang ở rất xa. Cô không thể không nghi ngờ. Lẽ nào, khoảng cách đã làm xa cách tình yêu của anh với cô? Cô đã hiểu. Cũng không nói gì với anh nữa vì có lẽ là không còn cần thiết.

Trinh-dau-kho-tot-cung

Những ngày sau đó, điện thoại cô liên tục báo cuộc gọi đến từ Hiếu nhưng cô không nghe, không trả lời. Đã có lúc cô tắt máy nhưng công việc của cô không cho phép. Những tin nhắn liên tiếp gửi đến. Cô đọc. Cô khóc. Nhưng cô không trả lời tin nhắn của anh. ” Trinh à, sao em không nghe điện thoại của anh?” ” Trinh à, em đâu rồi”? ” Có chuyện gì đó đang xảy ra phải không? Nói cho anh biết đi. Đừng làm anh lo lắng, em”?

***

Có tiếng gõ cửa.

Mời vào.

Trinh, sao mấy hôm nay anh không liên lạc được với em?

Thắng tiến từ cửa vào. Vừa nhìn thấy Trinh đã hỏi Trinh sốt sắng. Thấy Trinh đang ngồi thần thờ trên salon, không trả lời câu hỏi của Thắng, trên tay vẫn cầm mấy tấm hình của cô và Hiếu đang bị xé dở. Thắng nhẹ nhàng:

Em sao thế này? Thằng Hiếu nó…

Trinh bật khóc nức nở, ướt nhòe đôi mắt vẫn còn sưng mọng. Thắng ôm lấy cô, để Trinh tựa vào vai mình.

Bình tĩnh, nói anh nghe nào. Đã có chuyện gì?

Sau một hồi lâu, Trinh bình tĩnh trở lại. Cô lấy hết can đảm nói cho Thắng nghe mọi chuyện. Cô chưa bao giờ ngần ngại khi tâm sự mọi chuyện với Thắng vì anh là người bạn thân thiết nhất của cô, luôn luôn bên cạnh và giúp đỡ cô. Có lẽ, anh hiểu cô hơn ai hết. Nắm chặt tay cô, Thắng nhìn cô tha thiết:

Anh sẽ bảo vệ em.

Cô biết ơn Thắng nhiều lắm. Trước kia cô từng từ chối tình cảm của anh nhưng anh vẫn tin yêu và che chở cho cô dù người cô yêu không phải anh.

***

Chuông điện thoại reo. Cô mặc kệ. Vì cô biết Hiếu đang gọi đến. Đã 2 tuần rồi cô không nói gì với Hiếu và cô cũng không biết phải trả lời anh như thế nào.

Sao em không nói rõ mọi chuyện rõ ràng với Hiếu?

Thắng bất ngờ hỏi cô khi cô đang chăm chăm nhìn ra ngoài cửa sổ. Trinh quay lại, khẽ mỉm cười, nhưng còn gượng giụ lắm.

Em xin lỗi!

Trinh xin lỗi vì cô không thực sự  tốt với Thắng. Cô đã không thể từ chối tình cảm của Thắng thêm một lần nữa nhưng cô cũng không thể quên được tình cảm dành cho Hiếu trong lòng.

Thắng đặt 2 tay lên vai cô:

Anh sẽ chờ. Hãy làm gì đó nếu em cảm thấy tốt hơn.

Trinh cảm nhận sự  chân thành và tin tưởng của từ  câu nói của Thắng. Dù anh chưa từng nói anh yêu em với cô, nhưng cô biết rõ điều ấy. Anh không nói gì vì anh hiểu, người Trinh yêu là Hiếu, không phải anh.Cô chỉ dành cho anh thứ tình cảm gọi là tình bạn hay một người anh trai.

***

SONY DSC

Trinh thơ thẩn bước những bước đi uể oải qua con đường dài vô tận. Lá vàng rơi trên những vỉa hè rực rỡ hoa, đâu đó nồng nàn mùi hoa sữa khiến cô bâng khuâng nhớ lại miền ký ức về anh. Và cô khóc.

Trinh!

Có tiếng ai đó gọi cô. Cô nhận ra giọng nói quen thuộc nhưng đã lâu không thấy. Bất giác, cô bước nhanh về phía trước, cô như đang sợ hãi và trốn tránh, cô không quay đầu nhìn lại.

Hiếu lao đến, kéo tay cô.

Đừng đi! Hãy cho anh biết chuyện gì đang xảy ra?

Trinh vùng tay ra khỏi tay  Hiếu. Anh xiết chặt tay cô. Có lúc, Anh làm cô đau.

Anh không hiểu tại sao em lại như vậy. Trinh à, Anh trở về là muốn hiểu rõ mọi chuyện…Có phải vì anh không bên cạnh chăm sóc em không?…Nói anh nghe đi!…Anh xin lỗi mà, em!

Buông em ra!

Trinh cố gắng vùng ra khỏi tay Hiếu. Cô không trả lời bất kỳ câu hỏi nào của Hiếu. Cô thấy sợ hãi khi đối diện với anh, với sự lừa dối trắng trợn của anh. Cô thậm chí không ngẩng mặt lên nhìn anh dù cô rất muốn biết anh thế nào sau 4 tháng không gặp, sau 4 tháng chờ đợi mong mỏi.

Trinh khẽ nhắm mắt,  thở thật sâu rồi lấy can đảm nhìn vào mắt anh.

Mình kết thúc đi…Em  và anh không hợp nhau. Anh về đi và đừng bao giờ tìm em nữa.

Hiếu sững sờ trước câu nói của Trinh.

Nhưng tại sao?

Em yêu người khác rồi!

Anh không tin. Trinh à, anh không thể không có em.

Trinh trả lời thật nhanh cho thắc mắc của Hiếu:

Nhưng có người cần em hơn anh…Không lừa dối em giống như anh đâu.

Lừa dối?

Hiếu sững người. Trinh giật tay khỏi Hiếu rồi bước đi thật nhanh. Mặc kệ Hiếu. Hiếu ngửa mặt lên, nhắm mắt thật chặt. Anh thắc mắc ” Lừa dối ư?”. Anh đã lừa dối Trinh ư? Không, chưa và không bao giờ. Anh nghĩ Trinh đang hiểu lầm anh. Hay Trinh yêu người khác thật rồi? Anh vò đầu như để cố hiểu ra mọi chuyện. Còn Trinh đã đi khuất từ lúc nào.

***

Trinh trở về nhà, cô lại khóc và khóc nữa. Rồi cô lấy ra những tấm hình cô chụp chung với Hiếu ra nhìn, càng nhìn, đau đớn và tổn thương càng dày vò cô. Cô đã đốt hết chúng đi mong sao xóa đi những kỷ niệm ùa về trong tâm trí cô.Nhưng cô không làm được. Dù cố gắng thế nào cô cũng không vơi được nỗi đau.

Thắng mở  cửa bước vào. Anh thấy Trinh đang cầm tấm hình. Anh nhìn cô và im lặng. Trinh không biết Thắng vào lúc nào, giật mình, cô giấu tấm hình phía sau lưng rồi nhìn anh cười nhẹ:

Anh về từ lúc nào vậy?

Anh vừa về.

Thắng vờ như  không biết rằng Trinh đang giấu điều gì đó vì anh sợ làm cô tổn thương. Anh cũng buồn khi Trinh đã chấp nhận để anh che chở nhưng trong lòng cô chỉ có Hiếu.  Anh không trách cô. Anh hiểu cô. Ngồi xuống cạnh Trinh, anh nhẹ nhàng:

Anh vừa gặp Mai. Ngày mai, Cô ấy muốn em đi cùng cô ấy vào viện khám thai, chồng Mai công tác chưa về.

Trinh khẽ gật đầu. Mỉm cười và dựa vào vai Thắng. Cô nhắm mắt rồi thiếp vào giấc ngủ yên bình.

***

Hiếu nằm trằn trọc cả đêm, anh không thể chợp mắt. Những câu nói của Trinh khiến anh suy nghĩ rất nhiều. ” Có lẽ vì anh không tốt, không bên cạnh chăm sóc cho Trinh nên Trinh mới như vậy. Nếu Trinh có thể hạnh phúc hơn, người khác có thể tốt với Trinh hơn anh…thì thôi, anh sẽ buông tay để Trinh không buồn phiền.”

***

Trinh cùng Mai đến bệnh viện khám thai định kỳ. Mai cũng là người bạn khá thân của cô, có nhiều sở thích giống cô. Mai lại là đồng nghiệp của cô. Nhưng Mai may mắn hơn cô. Mai có 1 người chồng tốt và đứa con sắp chào đời. Khi hai người đang mải trò chuyện để chờ gọi vào khám. Trịnh khự lai trước giọng nói quen thuộc từ trong bước ra. Là Hiếu. Anh ấy đến đây làm gì? Cô ngỡ ngàng, một cô gái bước ra sau Hiếu. Anh không nhìn thấy cô. Anh mỉm cười với cô gái lạ rồi khoác tay lên vai cô gái đi ra, nhìn họ rất thân mật. Trinh bàng hoàng. Cô cúi mặt xuống, chớp mắt thật nhanh, cố gắng để không cho những giọt nước mắt trào ra. Cô nghĩ đó có lẽ là người đã gọi điện cho cô trước đó. Vậy mà anh còn níu kéo và tỏ ra không có lỗi gì với cô.

Mai thấy Trinh ngồi thẫn thờ nãy giờ, gọi giật:

Trinh, mày sao vây?

Không, tao đâu có sao đâu.

Thôi mình vào khám đi- Mai kéo tay Trinh.

Mày khám chứ tao khám gì?

Trinh nói đùa với Mai, hai người nhìn nhau cười rồi đi vào trong. Trinh ngoái đầu lại phía sau nhưng Hiếu đã đi mất rồi.

***

Thắng từ  cửa bước vào, khẽ nhìn cô rồi cười thật tươi.

Anh vừa đi đâu về vậy? Trinh hỏi.

Một người bạn từ nước ngoài trở về. Anh và một số người đi liên hoan cùng. Em không buồn chứ?

Không đâu. Cô cười với Thắng

Rồi như sợ cô hỏi thêm điều gì đó, Thắng vội chuyển sang chuyện khác vì sợ cô biết người mà anh gặp là em gái của Hiếu. Dù biết tình cảm của hai chị em rất tốt nhưng Thắng không muốn hai chị em phải khó xử.

Anh mua đồ ăn trưa cho em này!

Thắng giơ túi đồ lên cho cô biết và anh nghĩ rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi.

***

Trinh à, em có điện thoại!

Trinh từ phòng bếp bước ra khi nghe tiếng gọi của Thắng từ phòng khách. Cô cầm điện thoại lên nhưng có vẻ rụt rè chưa muốn nghe.

Là của Linh!

Thắng cũng bất ngờ. Linh chính là em gái của Hiếu. Liệu Linh đã biết chuyện của họ chưa?

Em cứ nghe đi!- Thắng giục.

Alo!- Trinh nhấc máy.

Chị Trinh, em đây. Chị vẫn khỏe chứ?

Giọng nói đầy hồn nhiên của Linh, chắc Linh chưa biết chuyện gì.

Chị tốt! Em thế nào?

Linh vui vẻ trả lời:

Em mới về nước, được ba ngày rồi. Nhưng em bận 1 số công việc, chưa đến thăm chị được. Chị thông cảm cho em nhé!

Ừ! Rảnh qua chị chơi nha!

Nhất định thế ạ. Em còn chưa được gặp chị mà. hi. Em nhất định hôm nay kêu anh Hiếu dẫn đến nhà chị mà anh nói phải ra tiệm mua nhẫn cho…

Đang nói, Trinh lấp lửng. Cô nhớ ra là Hiếu đã dặn cô không được nói chuyện này cho Linh biết. Vậy mà…Linh khẽ đưa tay vỗ chán, thì thầm, ” Thôi chết lộ rồi!”

Trinh nghe đến đây thì sửng sốt, bàng hoàng nhưng cô không dám hỏi rõ. Cô nghĩ, có lẽ Linh đã biết hết mọi chuyện nhưng vì sợ cô buồn nên không dám nói tiếp. Trinh cũng sợ cô buồn nên lảng đi chuyện khác, và cuộc trò chuyện kết thúc nhanh sau đó.

Lúc này, Trinh mới thật sự cảm thấy đau đớn. Mọi chuyện xảy ra quá nhanh khiến cô không thể kìm nén được xúc động. Và như trực sẵn, nước mắt cô lại trào ra. Thắng lại gần ôm Trinh như để an ủi cô. Chợt! Chuông điện thoại reo.  Mặt Thắng biến sắc. Thắng chỉ nghe và tắt máy mà không nói gì. Rồi anh như định nói với Trinh điều gì đó.

Anh sao vậy? Cô thắc mắc

Anh,,,Trinh à! Em phải thật bình tĩnh nhé.

Trinh nhìn Thắng vẻ khó hiểu.

Chuyện gì vậy anh?

Hiếu vừa bị tai nạn, đang được cấp cứu trong bệnh viện.

Trinh thót tim. Cô đưa tay lên mặt che giấu sự  sợ hãi, lo lắng và kinh hoàng. Rồi cô quay lưng về phía khác, nói như tự lừa dối mình:

Đã có người khác rồi. Anh đừng lo.

Anh không lo cho nó. Anh lo cho em.

Hình như mọi chuyện không đơn giản.

khoang-khong-choi-voi2

***

Thắng đưa cô đến bệnh viện, hai người bước thật nhanh qua dãy hành lang, tiến đến phòng cấp cứu. Cả hai đều sợ hãi và lo lắng. Gần đến nơi, Trinh nhận ra người con gái ôm mặt khóc nức nở, chính là người mà Hiếu đưa đến phòng khám hôm trước. Cô bất giác xoay người định bỏ đi, vì cô nghĩ mình không nên ở đây, chợt Thắng lên tiếng:

Linh, Hiếu sao rồi?

Rồi anh kéo tay cô tiến lại. Trinh rất ngạc nhiên và cô không hiểu chuyện gì.

Anh Hiếu đang được cấp cứu. Em rất lo.

Trinh nhìn Linh vẻ ngơ ngác. Phải rồi, Trinh chưa từng gặp Linh mà.

Trinh à, đây là Linh, em gái của Hiếu…

Chị Trinh sao…?

!!!

Thì ra Trinh đã hiểu lầml, bây giờ cô mới hiểu người cô gặp trong bệnh viện là em gái Hiếu, chứ không phải người gọi điện cho cô. Trinh mỉm cười, nhưng không nói gì.

Em xin lỗi, em đã không bảo vệ anh giúp chị được.

Không sao đâu. Anh Hiếu sẽ không sao đâu Linh à!

Vừa lúc đó, cửa phòng cấp cứu bật mở. Hiếu nằm bất động trên giường bệnh và nhanh chóng được đưa đến phòng hồi sức. Tất cả mọi người nhìn nhau vẻ an tâm rồi theo sau giường bệnh.

***

Người nhà đã có thể vào thăm bệnh nhân. Ai đó đi theo tôi để làm thủ tục nhập viện.

Bác sĩ đi ra và nói sau hơn một tiếng đồng hồ ở trong phòng bệnh.

Tôi, thưa bác sĩ.

Thắng nói với bác sĩ.

Trinh và Linh mở cửa bước vào. Linh lao vội đến cạnh giường anh hoảng hốt:

Anh thấy sao rồi?

Hiếu lắp bắp trong sự cố gắng, khẽ mỉm cười nhìn cô em gái.

Anh ổn rồi. Đừng lo! …Trinh!

Anh ngạc nhiên khi thấy Trinh. Nãy giờ cô đứng đó mà không nói gì, sau mới lên tiếng trong sự bối rối:

Em về đây! Linh chăm sóc anh nhé!

Rồi cô quay bước.

Trinh à…!

Hiếu cố gắng hết sức gọi Trinh to nhất có thể vì anh rất nhớ cô và có nhiều điều muốn nói với cô. Linh thấy lạ, tại sao chị Trinh lại muốn bỏ về? Rồi như hiểu ra điều gì đó, cô lên tiếng:

Chị Trinh vào với anh Hiếu, em ra ngoài mua đồ ăn trưa nhé!

Nói rồi cô kéo Trinh vào rồi ra ngoài.

Linh… chưa biết sao?

Ừ. Hiếu khẽ gật đầu cười nhẹ.

Vậy còn…

Em nói người gọi điện cho em à?

Trinh cúi mặt không trả lời Hiếu.

Anh và cô ấy thật sự không có gì. Hãy tin anh. Mấy hôm trước Thắng có gọi điện cho anh và kể hết mọi chuyện.

Nhưng…

Tất cả chỉ là hiểu lầm. Anh không hề…

Đột nhiên Trinh thấy xông lên mũi, cay mắt, rồi khóe mi ướt đẫm. Cô đang nghĩ, phải chăng cô hiểu lầm anh thật. Nhưng rồi cô nhắm mắt lại thật chặt, trong nức nở cô nói với Hiếu:

Nhưng…Mình chia tay rồi!

Không bao giờ…Anh không tin em yêu Thắng.

Thắng tốt với em, ít ra Thắng chưa bao giờ làm em buồn.

Cô nói vậy, nhưng trong lòng cô buồn lắm.  Cô biết Thắng rất tốt, nhưng cô chỉ xem anh như một người anh trai tốt, rất tốt với cô. Cô nợ anh nhiều, vì thế cô không thể làm anh tổn thương nữa.

Em yêu anh ấy, và em sẽ cưới anh ấy!

Cô đứng bật dậy, đưa tay để che đi những giọt nước mắt. Cô muốn chạy thật nhanh ra khỏi đây, nhưng điều gì đó làm cô không thể cất bước.

Hãy cho anh cơ hội sửa sai.

Vừa nói, Hiếu vừa đưa tay run run như muốn đưa cô một vật gì đó. Nhưng sức anh vẫn còn rất yếu. …Hộp xoàng rơi xuống đất, chiếc nhẫn bên trong cũng lăn ra, rơi xuống chân cô. Cô ngỡ ngàng, nhìn rồi nhặt chiếc nhẫn ở dưới lên. Cô nhìn anh như để hỏi.

Anh sẽ không bao giờ bỏ cuộc đâu, vì anh không bao giờ hết yêu em!

Anh…

Linh đột nhiên mở cửa bước vào, nhìn hai người rồi cười thật tươi. Cô thấy Trinh cầm chiếc nhẫn trên tay, cô lại gần nhìn chiếc nhẫn và ca gợi anh mình:

Woa! Chiếc nhẫn đẹp quá! Chắc chị Trinh đeo sẽ rất đẹp.

Cô nhìn Trinh vẻ rất ngưỡng mộ.

Chị đừng phụ tấm lòng anh em nhé. hì. Anh Hiếu đã vì chị mà như  vậy rồi. Chị thật hạnh phúc!

Thì ra Hiếu mua chiếc nhẫn này cho cô thật. Anh vì cô mà bị tai nạn. Cô nhìn anh như trách móc anh, nhưng trong lòng cô cũng thấy thật nhẹ nhàng.

Chị thấy không, anh Hiếu còn không cho em nói với chị là anh đi mua nhẫn tặng chị nữa kìa, nhưng em bất cẩn lỡ hé ra mọi chuyện mất rồi.

Con bé này! Hiếu mắng yêu em gái.

Không ai biết Thắng đứng ngoài cửa từ lúc nào và nghe hết mọi chuyện. Anh dạo quanh vườn sau của bệnh viện rồi đến ngồi bên ghế đá, đưa hai tay lên mặt suy ngấm, ” Anh có lỗi với em, Trinh à”.

Anh bỗng giật mình khi có người đến ngồi cạnh. Thì ra là Trinh. Cô nhìn anh trìu mến. Thắng cũng vậy. Thắng hít thật sâu như để xua đi mọi ý nghĩ.

Anh sẽ không trách em đâu.

Trinh không nhìn anh mà cúi xuống.

Không, có lẽ em cần anh hơn anh Hiếu.

Chỉ là có lẽ. Còn sự thật em và Hiếu còn rất yêu nhau, mọi chuyện đã qua, chỉ là hiểu lầm. Hãy tha lỗi cho Hiếu và cho…

Nhưng…

Em đừng lo cho anh. Anh từng bảo vệ em cơ mà.

Anh biết em cũng vì sợ anh tổn thương nên muốn ở lại bên anh, nhưng với anh đó không phải tổn thương mà là hạnh phúc. Hiếu rất tốt với em. Hiếu sẽ làm em hạnh phúc. Em hạnh phúc, là anh hạnh phúc.

Trinh nhìn Thắng. Cô cảm nhận được sự  chân thành và yêu thương từ  anh. Cô thấy có lỗi với anh thật nhiều và cũng thấy biết ơn anh hơn ai hết. Thắng khẽ ôm cô. Hôn lên mái tóc cô.

Anh hi vọng em sẽ nhớ đến anh như một người anh trai mà em yêu quý nhất…em gái của anh nhé! Trinh bật khóc trên vai anh, người đã chăm sóc, lo lắng cho cô suốt thời gian qua, khi mà cô đau đớn và tuyệt vọng nhất. Chính anh là người giúp cô thấy được ý nghĩa của hạnh phúc trong đời.

***

Hiếu chở Trinh đến bãi cỏ quanh hồ nước, những ánh điện chiếu xuống hồ đủ màu sắc, lung linh nhưng yên tĩnh và buồn. Trinh vẫn không cười với Hiếu, cô vẫn thắc mắc và khó hiểu. Hai người ngồi trên bãi cỏ xanh mướt, ngửa mặt ngắm những ánh sao trên bầu trời. Cô phát hiện chiếc máy bay rất nhỏ ở phía xa trên bầu trời, giống như  những ngôi sao băng, nhưng di chuyển chậm. Chợt cô nhớ đến Thắng. Giờ này có lẽ anh đã sắp đến Nhật Bản. Anh muốn tiếp tục công việc anh đã chọn và cũng để Trinh không phải khó xử.

Em đang nghĩ đến Thắng sao?

Trinh khẽ gật đầu.

Em có lỗi với anh ấy.

Hiếu nhìn Trinh rồi ôm lấy vai cô.

Anh tệ lắm đúng không em?

Đột nhiên, như nhớ ra điều gì đó, Trinh thắc mắc:

Người gọi điện cho em, cô ấy là…?

Hiếu nhìn xa xăm ra mặt hồ.

Trước lúc Thắng đi, cậu ta đã gọi anh ra nói chuyện. Không ngờ, chính Thắng đã làm việc đó. Cậu ta nói vì cậu ta quá yêu em. Lại thấy em buồn. Cậu ta nói anh vô tâm khi không ở bên em và không muốn em phải sống trong chờ đợi. Anh đã rất tức giận khi nghe cậu ta nói, nhưng nếu không phải vì câu ta thì anh không bao giờ có thể chuộc hết được lỗi lầm với em. Anh không nghĩ sự  vô tâm của anh lại khiến em buồn thế. Lẽ ra anh nên bên em nhiều hơn, anh thật tệ. Thật ra Thắng không phải người xấu, cậu ta chỉ muốn em được hạnh phúc, anh cũng hiểu.

Trinh ôm mặt, cô bật khóc nức nở:

Em đã từng từ chối tình cảm của anh ấy. Những lúc em tuyệt vọng nhất anh ấy vẫn luôn bảo vệ em. Nhưng em lai vô tâm, và chỉ coi anh ấy là bạn. Anh Thắng đã hy sinh rất nhiều vì em nhưng em thật ích kỷ.

Nếu như  anh không bỏ rơi em  một mình, mọi chuyện đã không tồi tệ như vậy.

Không, là tại em. Lúc em buồn, em không nên tìm anh ấy, có lẽ chính điều ấy đã làm ảnh tổn thương hơn.  Em không dám trách anh ấy, dù chuyện anh ấy làm khiến em thực sự quá đau khổ. Em đã hiểu lầm anh…Em xin lỗi anh, Tình yêu của em!

Hiếu nhẹ kéo Trinh vào lòng anh:

Mọi chuyện ổn rồi Trinh à. Anh sẽ không làm em buồn nữa. Anh sẽ không đi đâu nữa, anh sẽ ở đây, bên cạnh và chăm sóc em mãi. Anh cũng đã hứa với Thắng như  vậy. Tin Anh nhé…! Anh yêu em…

                                                                                                                                                                                   ___Hết___

                                                                                                                                                                                                   BH

Khoảng không chơi vơi
5 (100%) 1 vote

Tác giả QuiTi
loading...

Ý kiến nhận xét

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *