Gửi cậu, Ngày 9 tháng 12 của tớ!

loading...

Gửi cậu, Ngày 9 tháng 12 của tớ!

Tớ lại vừa xem Titanic cậu ạ. 1 mình. 3 giờ 14 phút đã trôi qua. Và bây giờ là 2:14 am… Tớ nhớ cậu! Thổn thức và đau nhói! Lần cuối mình xem Titanic cùng nhau là bao giờ cậu nhỉ? Tớ 20 à? Cái tuổi đẹp đẽ nhất cậu đã bên tớ, trải nghiệm thanh xuân cùng nhau. Cả tuổi trẻ của cậu đã dành cho tớ và yêu tớ như thế.

Cậu này, cậu có biết là cậu quá đáng như thế nào không? Mỗi lần tớ nói với cậu rằng, tớ ghét môn toán, tớ ghét học và tớ ghét những đứa học giỏi. Cậu lúc ấy chỉ cười và dịu dàng nhìn tớ. Nhưng cậu luôn bắt tớ phải giải những “bài toán” quá khó. Mãi đến sau này, khi tớ đã trải qua nhiều mưa nắng của cuộc đời, khi tớ đủ đau sau mỗi lần chiêm nghiệm cái hiện thực cuộc sống cay đắng này… tớ mới hiểu được nụ cười ấm ấp, ánh mắt dịu dàng của cậu nhìn tớ khi ấy… mãi về sau, tớ mới hiểu được những “bài toán” của cậu.

Còn nhớ lần đầu tớ xem Titanic cùng cậu. Cậu đã sắp đặt khéo làm sao để tớ sang nhà cậu chơi và cùng xem đĩa phim Titanic mà cậu “vô tình” muốn mở lúc tớ sang chơi. Lúc gần hết phim thì mắt tớ đã ướt nhòe từ bao giờ rồi. Nhịp phim cuốn tớ đi trong thổn thức. Tớ đã khóc rất nhiều đến mức tớ không biết có một bàn tay nắm chặt tay tớ từ lúc nào nữa. Lúc ấy cậu đã nói gì nhỉ? “Đoạn cuối cùng trong phim có một câu thoại là điều cậu muốn nói với tớ…”. Ngay lúc ấy, tớ không hiểu được câu nói ấy của cậu. Tớ cũng chỉ xem nó là một câu nói của cậu rất đỗi bình thường thôi. “Trái tim người phụ nữ là một đại dương sâu thẳm những điều bí mật”… Nghĩa là từ lúc ấy, mà không từ trước ấy rất lâu, cậu vẫn âm thầm bên tớ, quan tâm và yêu thương tớ trên mức bạn bè phải không? Cậu muốn biết trong tim tớ nghĩ gì phải không? Tớ đã không hiểu điều đó. Tớ đã quá ngây thơ hay ngu ngốc mà cứ chấp nhận cuộc sống êm đềm luôn có cậu ở bên và quan tâm tớ. Tớ đã không nhận ra Tình Cảm ấy. Tớ hoàn toàn không hiểu ý của cậu trong câu nói đó… Tớ xin lỗi.

Thi đại học, tớ đã trượt. Tớ là đứa lười học và đúng là tớ đã nhận được kết quả mà tớ xứng đáng có được vì cái bệnh lười học ăn sâu vào máu mình. Nhưng dù thế, lòng kiêu hãnh đã khiến tớ nức nở sau khi biết kết quả thi. Cậu đã bên tớ, nói với tớ những thứ mà nhiều lúc tớ cũng không hiểu cậu đang nói cái gì. Nhưng lại đủ để tớ cảm thấy tốt hơn. Hôm ấy, tớ với cậu lại xem lại Titanic nhỉ? Tớ lại khóc và cậu vẫn nắm tay tớ. Nhưng lần ấy, trái tim tớ đã cảm nhận được nhịp đập khác thường nào đó, chỉ là tớ đã cố chối bỏ ở độ tuổi 18 ấy. Lúc xem phim, đến đoạn Jack vẽ tranh khỏa thân cho Rose. Tớ đã bắt cậu tua đi. Nhưng cậu lại nhìn sâu vào mắt tớ rồi bảo: ” T à, khi con người ta yêu, nó vượt qua mọi thứ tầm thường. Nó không mang ý dung tục, chỉ là một vẻ đẹp hoàn mỹ. Hoàn mỹ của những thứ hoàn mỹ”. Tớ chẳng rõ ý của cậu. Lúc ấy tớ chỉ thấy việc xem cảnh ấy ở lúc ấy cùng cậu… thật là ngại quá đi. Nhưng, cậu biết không? Ánh mắt cậu lúc đó nhìn tớ rất đặc biệt, nó toát lên một vẻ dịu dàng mà mãi cho đến bây giờ tớ chưa được nhận từ ánh mắt một ai khác. Lúc ấy, cảm nhận trái tim mình, hình như tớ thấy nó đập rất nhanh. Ánh mắt cậu ám ảnh tớ… cho đến tận bây giờ. Tớ đã phải lảng tránh ánh mắt cậu bằng những câu hỏi về phim:

– Nếu Rose lên tàu cứu sinh, thì có lẽ Jack đã không chết phải không? Thì có lẽ với tấm ván đó Jack đã có thể xoay sở để gặp lại Rose ở NewYork.

– Không ai biết hiện tại lúc đó như thế nào hơn Jack và Rose. Rose đã có thể rời đi sau 2 lần bị ép lên tàu. Nhưng chị ấy vẫn chạy theo con tim mình đến bên Jack. Đó là tiếng gọi của con tim. Họ đã yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên và trong giây phút thuyền cứu sinh từ từ hạ xuống, ánh mắt họ vẫn tha thiết dành cho nhau. Có lẽ cảm giác muốn bên nhau, muốn bên Jack, cái nhìn đắm đuối không thể tách rời nhau của họ đã khiến Rose nhảy lại tàu và lao vào vòng tay Jack. Họ không thể xa nhau. Dù nguy hiểm, nhưng ít nhất họ có thể bên nhau. Khi yêu một người nào đó, họ chỉ cần nhìn thấy người kia là đã thấy quá mãn nguyện. Cậu có hiểu không?

Nhìn sâu vào mắt tớ, tay nắm chặt tay tớ và hỏi “cậu có hiểu không”? Hiểu cái gì cơ… @@ ” Ờ, tớ hiểu rồi” *nhưng mà cậu có cần phải nhìn tớ như thế trong lúc hỏi không*. Đấy, tớ đã ngốc nghếch đến như thế. Làm sao tớ hiểu được hết những điều cậu nói? Lúc ấy, tớ chẳng đủ thông minh và nhạy cảm để hiểu “lời giải” của “bài toán” cậu đang đưa ra với tớ…

– Tới ghét Rose quá cậu ạ.

– *Lau nước mắt cho tớ* Nín đi mà, sao lại khóc như thể tớ đang bắt nạt cậu thế. Tớ sẽ không bao giờ bắt nạt cậu đâu mà. Tớ hứa.

– Cậu nói cái gì đấy, chả nghiêm túc gì cả!

Cậu cười. Lại cười. Hình như cậu hơi bị lạm dụng nụ cười mê hoặc đó khi bên tớ. Tớ đang khóc lóc mà cậu cười cái gì chứ…>”<

– Được rồi, làm sao cậu ghét chị ấy? Không lẽ vì chị ấy không chết cùng Jack à?

– Sao chị ấy không thể để 2 người cùng nằm trên tấm ván đó. Sao chị ấy lại để Jack ở dưới nước như thế. Anh ấy đã quá lạnh mà chết. *khóc*

– Cậu ngốc lắm. Tấm ván đó không thể leo lên 2 người được. Cậu có thấy lúc Jack định trèo lên thì tấm ván lại lật không? Cậu có thấy Jack đã suy nghĩ vài giây rồi mới quyết định ra đầu tấm ván và nắm tay Rose không? Có lẽ ngay từ giây phút ấy, Jack đã quyết định hy sinh để cứu Rose. Bất kỳ người con trai nào, khi yêu một người thật lòng, đều có thể hy sịnh vì người đó. Không ai làm gì đó cho người con gái mình yêu thương, mà lại nói ra cả. Cậu phải tự hiểu chứ, đồ ngốc.

– Hiểu gì chứ? Rõ ràng tấm ván đủ chỗ cho 2 người mà sao Jack lại phải chết? Tớ muốn 2 người họ cùng sống cơ.

*Cười*, cậu lại cười. Tớ nhớ nụ cười của cậu. Nhớ cái cách cậu cố gắng giải thích từng câu hỏi của tớ. Rồi lại cười, nhường tớ thắng mỗi lần tớ gân cổ lên cãi. 18 tuổi. 18 tuổi, tớ chẳng hiểu gì. 18 tuổi, sao cậu đã có thể sâu sắc đến thế?

Tớ còn nhớ như in lần sinh nhật 20 tuổi của tớ. Cái tuổi mà người ta dường như đã trưởng thành hơn một chút nhưng tớ thì vẫn là một cô gái ngây ngốc đến khó hiểu. Cậu đã đi bộ tổng hơn 40 km để ôm hộp quà đến tặng tớ. Cậu ngốc nghếch lắm. Cậu bảo cậu phải đi bộ vì nếu đi xe bus 32 đông nghẹt như thế thì hộp quà nhất định sẽ bẹp mất. Lần đầu tiên trong đời tớ nhận một món quà sinh nhật to như thế về cả nghĩa đen và nghĩa bóng. 19 bông hoa hồng và 12 món quà. Cậu đã dành thời gian bao lâu để có thể tự tay chuẩn bị 12 món quà đó hả cậu? Lúc cậu bỏ về. Tớ đã ôm hộp quà đó rất lâu mới bóc ra.

Tớ đã đợi đến lúc cậu về tới trường mới bóc hộp quà của cậu. Tớ đã ngồi đếm thời gian xem cậu đi bộ bao nhiêu lâu thì sẽ đến được chỗ bắt xe 32 về trường. Tớ đã đợi và tính cả thời gian xem bao lâu cậu sẽ về được trường nếu lúc đó cậu còn chẳng đi bộ kịp để bắt tuyến xe 32 cuối cùng. Tớ đã đợi rất lâu nhưng cậu thì cuối cùng không nghe điện thoại và trả lời tin nhắn của tớ. Cậu này, nếu lúc cậu quay bước ra về… cậu biết rằng, anh 87 đó không phải là người tớ yêu. Nếu lúc đó cậu hiểu rằng sự xuất hiện của anh ấy trong phòng ký túc xá của tớ là một điều bất ngờ với chính tớ. Nếu lúc ấy cậu biết rằng, sau này, kể cả 7 tháng tớ cố gắng để xây dựng gì đó với anh 87, nhưng tớ vẫn không thể yêu và vẫn phải nói lời xin lỗi anh ấy. Nếu lúc đó cậu biết rằng, ngay phút cậu quay người sau khi trao quà vào tay tớ… tớ đã chạy theo cậu ra cổng ký túc và nhìn cậu bước đi không một lần ngoảnh lại nhìn tớ. Cậu à, nếu lúc đó cậu biết tớ đã đứng nhìn theo bóng cậu rất lâu, khuất dần… thì liệu rằng, bước chân của cậu có cô đơn đến thế? Nếu cậu biết rằng tớ đã đọc 10 tấm thiệp ghi 1000 chữ I LOVE YOU ấy khoảng 1000 lần ngay trong đêm sinh nhật 20 tuổi của tớ. Nếu cậu biết tớ đã nghĩ về cậu cả đêm mà không sao chợp mắt được. Thì liệu rằng, trái tim của cậu có tổn thương đến thế…?

Tớ đã khóc rất nhiều khi xem clip trong USB cậu gửi tớ. Ngay từ lúc mở hộp quà, lần lượt nhấc từng món quà ra… và chạm mắt vào chiếc USB có gắn con thỏ, loài vật mà tớ thích nhất, tớ đã có cảm giác thật lạ trong trái tim. Cậu có biết tớ đã khóc và đau nghẹn trái tim như thế nào với mỗi hình ảnh và lời nhắn của cậu trong clip ấy? Từ năm lớp 6 ư? Từ năm cậu 12 tuổi đã dành tình cảm đặc biệt cho tớ? Cậu đã âm thầm bên tớ như thế trong suốt 8 năm này phải không? Tớ ích kỷ quá! Tớ thực sự quá ích kỷ rồi cậu à…

Ngày cậu biết tớ và anh 87 quen nhau. Cậu vẫn quan tâm, hỏi han tớ. Nhưng đâu đó, tớ đã cảm nhận được sự xa dần của cậu. Sau bài hát Tôn thờ một tình yêu cậu gửi tặng tớ qua đài, cậu đã chính thức giữ im lặng với tớ…Nhưng sau 7 tháng, cậu lại quan tâm tớ trở lại. Cho đến mãi sau này tớ mới biết được rằng, cậu nghĩ rằng anh 87 hợp với tớ hơn cậu, chăm sóc tớ tốt hơn cậu và cho tớ một cuộc sống tốt hơn cậu. Cậu ngốc lắm, tớ không hề yêu anh đó. Tớ không phủ nhận việc tớ đã rất cảm động sau hơn một năm anh ấy một tuần mấy lần phóng xe xuống chỗ tớ, chỉ để đưa tớ đi ăn, đi dạo rồi lại đi về, không quản ngày mưa, ngày rét. Tớ không phủ nhận là tớ đã cố gắng đón nhận tình cảm ấy dù thực lòng nó không xuất phát từ tình yêu trong tớ. Sau 7 tháng cố gắng nói chuyện, nhưng tớ đã không thể học được cách yêu anh ấy. Cuối cùng, tớ vẫn là người có lỗi và khó được tha thứ trong chuyện tình cảm này… Nhưng, cậu đúng là ngốc thật, dù tớ có quen hay nói chuyện với ai thì tình cảm của tớ dành cho cậu vẫn không thay đổi. Vậy tại sao cậu phải tránh tớ gần 7 tháng trời đó? Tớ biết, cậu vẫn âm thầm quan tâm và dõi theo tớ. Lá thư cậu viết cho tớ vào Giáng Sinh năm 2012 thôi thúc tớ hiểu mãnh liệt rằng, cậu vẫn ở bên tớ và sẽ đến bên tớ bất kỳ lúc nào tớ cần. Nhưng tớ lại giữ im lặng, tớ muốn có cậu, muốn bên cậu, muốn cùng cậu trải qua những cung bậc cảm xúc, muốn chia sẻ với cậu những thăng trầm của cuộc sống… nhưng tớ không thể đồng điệu với cậu về cùng một thứ tình cảm như thế… Liệu đó có phải lý do khiến tớ và cậu ngày càng xa cách?

Cuối tháng 5 năm ấy, cậu đã tặng tớ một đóa hoa hồng vàng. Khỏi phải hỏi cũng biết, nó đẹp lắm. Và tớ rất thích. Nhưng lúc ấy tớ không biết rằng câu hỏi “cậu thích tớ tặng cậu hoa hồng đỏ hay hồng vàng” là mang ý nghĩa sâu xa như thế. Nên tớ đã trả lời thật phũ phàng, nhưng là thật lòng tớ nghĩ “hoa hồng vàng chứ, nó thực sự rất đẹp”… Ánh mắt cậu khi ấy, sững lại, nhưng miệng lại nhanh chóng nở nụ cười quen thuộc. Trước lúc chúng mình xem lại Titanic – lần xem mà tớ không bao giờ nghĩ là lần cuối cùng tớ và cậu xem cùng nhau – tự nhiên, cậu lại hỏi tớ:

– T à? Sao cậu lại thích hoa bồ công anh thế?

– Nó rất đẹp. Tớ chỉ ước được một lần ngắm hoa bồ công anh thật thôi cậu ạ. Hoa dại ven đường đã đẹp đến thế… cả một vườn bồ công chắc là đẹp lắm.

– Cậu có muốn tớ đến một đất nước có hoa bồ công anh và mang về cho cậu không?

– *Cười hồn nhiên* *trả lời không suy nghĩ* cậu lại chém rồi.

– Tớ nói thật, tớ sẽ sang một đất nước có hoa bồ công anh nở và tớ sẽ gửi ảnh cho cậu, sẽ mang hoa thật về cho cậu, được chứ?

– Nếu như thế thật thì cậu cũng không mang được về đâu. Đến khi hoa bồ công anh nở rộ nhất, cánh hoa sẽ tách khỏi nhụy và bay đi theo gió. Thực ra, lúc hoa màu vàng cũng rất đẹp, nhưng tớ thích nhìn lúc hoa đã trút bỏ những cánh hoa vàng để lại chùm quả hình dạng quả cầu trắng, chỉ một cơn gió nhẹ bay qua sẽ cuốn những cánh hoa bay lên không trung. Thật là đẹp!

– Ừ. Cánh bồ công anh rất đẹp. Ai đó nếu yêu bồ công anh, cũng chỉ được nhìn ngắm hoa từ xa, nhìn ngắm say xưa và bao lâu cũng không đủ. Bồ công anh mỏng manh nhưng thật đẹp, nó khiến người ta yêu thương, khiến người ta muốn bảo vệ, chở che. Nhưng bồ công anh lại chỉ thuộc về gió. Cánh bồ công anh bay lên theo gió và gieo ươm mầm sống khắp nơi. Có lẽ, gió mới là nơi thực sự bồ công anh thuộc về. Có lẽ, chỉ có gió mới đưa bồ công anh đến nơi mà bồ công anh muốn…

– Ừm… Sao tự nhiên cậu văn vẻ quá vậy. Xem phim đi. *cười hồn nhiên*

– *Béo má* Ừ, xem phim đi, đồ ngốc.

Và rồi, cậu quyết định sang Nga thật. Ngày cậu quyết định sang Nga là ngày im lặng đến bất thường của tớ. Đúng ngày 2 năm sau 1000 năm Thăng Long Hà Nội nhỉ? Đến tận bây giờ, khi ai đó vô tình nhắc đến ngày lễ 1000 năm Thăng Long Hà Nội, tớ vẫn nhớ như in từng khoảnh khắc của ngày hôm đó. Buổi tối đầu tiên trong đời tớ đã đi bộ từ 5 giờ chiều 2 giờ sáng. Đi bộ nhiều, nhìn từng dòng người đi lại, chen nhau; nhìn từng dòng xe tắc nghẽn, ,… đã có lúc khiến tớ gần như không thể thở nổi. Thực sự đêm ấy tớ đã có cảm giác đầu óc, tay chân không còn là của mình nữa. Tớ gần như đã hoa mắt chóng mặt, tai ù và muốn xỉu tại chỗ. Nhưng cậu đã nắm chặt tay tớ, bảo tớ cố lên. Cậu còn đòi cõng tớ phải không? Tớ đã không để cậu cõng vì tớ biết cậu cũng mệt quá rồi. Lúc ngủ trên vai cậu ở ngoài khu vực sân vận động Mỹ Đình, tớ đã có một giấc ngủ rất êm đềm, dù hình như, tớ chỉ thiếp đi khoảng 15 phút và bị đánh thức khi họ bắt đầu bắn pháo hoa nhỉ? Một kỷ niệm thật đẹp, thật ngốc nghếch nhưng cũng thật ngọt ngào. Tớ đã không ra sân bay tiễn cậu. Bản thân tớ cũng không hiểu được lý do vì sao. Tớ có thể đổ lỗi cho sự ngốc nghếch của mình hay suy nghĩ ngốc nghếch của tuổi trẻ được không? Thực ra, tớ muốn giữ cậu ở lại. Nhưng tớ không có lý do chính đáng để làm điều đó. Tin nhắn cậu để lại cho tớ chỉ vẻn vẹn 8 chữ “Tạm biệt cậu, Bồ Công Anh của tớ”. Tớ đã nghe Y bảo, cậu đã ở ngoài sảnh chờ mãi đến khi nhân viên sân bay gọi tên cậu trên loa. Y bảo ánh mắt cậu rất buồn, chất chứa một nỗi tuyệt vọng và cô đơn đến đáng sợ. Y bảo, cậu ấy chưa bao giờ nhìn ánh mắt nào mà thấy cô đơn đến thế… Cảm giác của cậu, bây giờ có lẽ tớ đã thấm. Nhiều lần tớ muốn bỏ cuộc khi sang bên này làm việc. Mỗi lần đặt chân đến sân bay Nội Bài, lòng tớ lại trống rỗng đến khó tả và nước mắt cứ thế tuôn rơi. Cậu à, giá mà lần ấy tớ đã đến tiễn chân cậu, giá mà tớ đã ôm cậu một lần khi cậu sang đó…

Sinh nhật lần thứ 22 của tớ hình như là sinh nhật buồn nhất trong cuộc đời tớ cho đến bây giờ. Đã hơn 3 tháng cậu sang bên đó. Cậu không hề gọi cho tớ một cuộc gọi, không hề gửi cho tớ một tin nhắn. Cậu đã cố tình cắt đứt mọi liên lạc với tớ phải không? Lần duy nhất tớ thấy gmail của cậu sáng đèn, tớ có click vào nói chuyện, nhưng nó vụt tắt ngay sau đó.  Và cứ như thế, tớ đã mất liên lạc với cậu gần một năm cậu nhỉ? Lúc đó, tớ đã cảm thấy thực sự trống rỗng. Cái cảm giác nhìn mọi thứ trong cô đơn, cánh cửa lòng tớ khép chặt và chôn vùi trong một màu buồn u ám…thứ cảm giác khiến tớ từ một cô bé hồn nhiên, trong veo trở thành một cô gái đượm ưu phiền, đa cảm … đa đoan. Tớ đã khóc rất nhiều trong ngày sinh nhật lần thứ 22 của mình. Tớ không phủ nhận, tớ nhớ cậu. Tớ nhớ những sinh nhật cùng cậu trải qua trước đó. Tớ muốn được bên cậu, muốn được nhìn nụ cười hiền của cậu. Tớ biết, tớ ích kỷ lắm… Có lẽ, mốc tuổi 22 là mốc đánh dấu sự trưởng thành của tớ. Tớ đã dùng chính can đảm của mình để nói lời xin lỗi với anh chàng 87 khi anh ta nhiều lần làm phiền tớ. Lúc anh ta biết được tớ không hề yêu anh ta mà chỉ cố gắng xây dựng tình cảm, anh ta đã nói câu gì đó mà theo tớ hiểu rằng, anh ta muốn ám chỉ rằng tớ chỉ đang cố phủ nhận 7 tháng quen anh ta mà thôi. Hơn hai năm sau khi kết thúc mối quan hệ với anh ta, anh ta vẫn dùng dằng bỏ bom tin nhắn và khủng bố các cuộc gặp mặt không hẹn trước với tớ. Tớ nghe Y bảo, sau khi cậu biết anh muốn ép tớ quay lại, dù đã bắt cá 2 tay trong thời gian quen tớ và lằng nhằng với mấy cô khác sau chia tay tớ, cậu đã muốn đấm vỡ mặt anh đó. Cậu à, cậu không cần phải làm như thế. Tớ và anh 87, dù nói theo phương diện nào, tớ cũng chỉ muốn nhớ về anh ấy như một người chia sẻ những câu chuyện của tớ trong suốt 7 tháng và chỉ dừng lại ở đó. Tớ không muốn quan tâm đến tất cả những gì người ta đồn thổi, bịa đặt hay thêm bớt về mối quan hệ này. Tớ không quan tâm cậu ạ. Mà cậu muốn biết câu trả lời đó à? Có, anh ta đã rất nhiều lần cầu xin tớ quay lại. Thậm chí anh ta từng quỳ xuống chân tớ và nói “hãy cứu vớt anh, hãy xem anh như một người sắp chết chìm và cứu vớt nấy anh…”. Có lẽ, sau những cuộc tình chóng vánh của anh ta, anh ta đã nhận ra anh ta yêu tớ nhiều hơn anh ta nghĩ, hoặc cũng có thể anh ta cầu xin tớ chỉ vì muốn sở hữu hoặc ích kỷ muốn có tớ mà thôi.

Cậu này, tớ không bao giờ có thể tha thứ cho bản thân tớ khi tớ xuất hiện như một khắc tinh chỉ đem đến sự đau khổ, cô đơn và tuyệt vọng cho cậu. Cho đến năm ngoái tớ mới nghe được từ Y rằng, cậu không hề có tình cảm khác tình bạn với Y. Hóa ra cậu dùng tay đào tuyết đến bị bỏng tuyết nặng chỉ để viết 2 chữ HAPPY BIRTHDAY trong hình trái tim cho tớ sao? Cậu ngốc nghếch đến mức làm đau bản thân cậu đến như thế ư? Cho đến bây giờ tớ vẫn không sao hiểu được, tại sao cậu muốn làm tớ hiểu lầm rằng cậu đã thích Y từ đầu năm 2012 và tại sao cậu lại post lên tường của Y ảnh chúc mừng sinh nhật mà cậu vốn đào tuyết để tặng cho tớ? Những bài toán mà cậu bắt tớ phải giải, quá khó cậu à. Cậu quên mất rằng tớ dốt toán hay sao?

Cậu có biết tớ đã khóc biết bao nhiêu khi mỗi lần ôm lại những con gấu cậu tặng. Có đến thế nào tớ cũng không thể ngờ được bao nhiêu con gấu cậu tặng cho tớ là bấy nhiêu lần cậu đi hiến máu để lấy quà tặng cho tớ. Cậu tặng quà cho tớ từ máu của cậu à? Tớ gần như không thể thở nổi khi biết điều ấy. Tớ đã biết quá muộn màng, thực sự quá muộn màng. Tớ ghét bản thân mình cứ nhận từ cậu mà không hề hay biết những đau đớn mà cậu đã âm thầm trải qua. Tớ ghét bản thân mình lắm, cậu à….!!!

Cuối năm 2014, tớ qua Myanmar làm việc. Thực hiện cái ước mơ và kế hoạch đã theo tớ từ cuối năm 3 đại học. Cậu đã âm thầm về nước…mà chỉ để tiễn chân tớ? Cậu ngốc lắm. Đến lúc này, khi ôm con gấu cậu tặng tớ lần tiễn tớ qua Myanmar… tớ vẫn đang thắc mắc, liệu có phải nó cũng được đổi từ máu của cậu? Nếu tớ biết đó là lần cuối cùng tớ gặp cậu. Nếu tớ biết cậu bay từ Nga về, dùng cả mấy tháng tiết kiệm tiền để mua vé mà không làm ảnh hưởng đến số lương gửi về cho gia đình, chỉ để tiễn chân tớ và không để tớ phải có cảm giác buồn khi xa gia đình như cậu đã từng… và chỉ để một lần được ôm chặt tớ trong vòng tay của cậu… tớ nhất định đã ôm cậu. Tớ ân hận đến đau nhói lồng ngực trái, đến không thể thở nổi. Tớ nợ cậu, cả cuộc đời này…

Cậu có biết không? Giây phút tớ thử đăng nhập tài khoản gmail của cậu bằng sinh nhật của tớ… toàn bộ đều là thư chưa đọc cậu gửi cho tớ từ outbox đến inbox của chính cậu và hình ảnh của tớ tràn ngập driver … tớ đã gần như mất hoàn toàn cảm giác, tớ trống rỗng. Cậu ngốc nghếch quá! Sau gần ấy năm, sau gần ấy chuyện… tại sao pass vẫn đặt bằng sinh nhật tớ. Tại sao toàn bộ những ký ức của cậu lại là tớ? Lúc tớ bay về nhìn mặt cậu lần cuối … “mẹ bảo T hãy mở gmail của con nhé… mỉm cười… và ra đi mãi mãi” … câu trăn trối của cậu gửi cho tớ khiến tớ muốn khụy ngã. Tại sao vậy cậu? Dậy và trả lời cho tớ đi. Tớ không xứng đáng là người cuối cùng cậu nghĩ đến trước khi cậu bước đến cánh cửa thiên đường đó!

14 năm tớ và cậu gắn bó với nhau. 14 năm câu yêu thương cậu chưa bao giờ nói với tớ. 14 năm tuổi trẻ và thanh xuân của cậu đã dành cho tớ. “Cho dù thế nào anh vẫn yêu em, T à”… câu nói này của cậu đến với tớ được đánh đổi bằng chính mạng sống của cậu. Câu chuyện chúng ta vẽ ra trên thế gian này, tại sao chỉ toàn là nước mắt, cô đơn, máu và mạng sống? Nếu được lựa chọn lại từ đầu, tớ nhất định sẽ không chọn quen cậu. Nếu được quay lại lần nữa, tớ nhất định sẽ ôm cậu…

4:10 sáng, dư âm của Titanic vẫn còn trong đầu tớ. Hình bóng của cậu vẫn còn trong tim tớ. Xem Titanic một mình, tớ không quen một chút nào và tớ hầu như đã khóc hết cả bộ phim. Tại cậu ấy, khi xem cùng nhau cậu đã nói quá nhiều, giải thích quá nhiều, từng đoạn trong phim đều khiến tớ nhớ về cậu, nhớ về ánh mắt của cậu, nhớ về nụ cười của cậu… Một ngày nào đó, có lẽ tớ sẽ lại xem lại Titanic. Một ngày nào đó tớ sẽ lại viết cho cậu, có thể không… Nhưng cậu sẽ mãi mãi trong trái tim của tớ và nó sẽ tiếp tục đập mạnh mẽ và khỏe mạnh vì cậu – đóa hoa hồng vàng đẹp nhất trong cuộc đời của tớ!

Ngày 20/12/2011… Sinh nhật lần thứ 20 của em!

“…Anh vẫn muốn được cùng em xem lại bộ phim Titanic một lần nữa. Anh muốn được nắm chặt tay em một lần nữa. Anh muốn được lau nước mắt cho em một lần nữa. Anh muốn được ngắm em say sưa xem phim như thế một lần nữa. Anh muốn được gần em như thế một lần nữa. Anh muốn được hưởng thụ cảm giác em ngoan ngoãn như con cún ngồi nghe anh nói về Tatanic thật như thế, rồi lại sống chết cãi nhau với anh chỉ về việc Rose đã không để chừa cho Jack một khoảng trên tấm ván một lần nữa. Anh muốn được ngắm đôi mắt em lúc quay sang nhìn anh và nói “họ đang sống chết để cố cứu sống nhau”… lúc ấy, anh rất muốn nói với em rằng anh cũng nguyện làm tất cả chỉ cần em được vui, được cười… Đồ ngốc, em cứ vô tư xem đi xem lại cùng anh nhiều lần tượng đài tình yêu tuyệt mỹ của họ, em cứ vô tư để anh say sưa ngắm em, rồi em lại ngon lành khóc trước mặt anh và nói những lời đáng yêu như thế… mà sao em chẳng hiểu được… lý do anh muốn xem đi xem lại Titanic cùng em…”

Gui-cau-ngay-9-thang-12 -cua-to-ThơHelen

Nhớ về cậu…

 

Gửi cậu, Ngày 9 tháng 12 của tớ!
5 (100%) 5 votes

Tác giả Bee
loading...

Ý kiến nhận xét

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *