Chợt ùa về

loading...

Mưa!

Vẫn vào thời điểm ấy, vẫn trong căn phòng ấy, vẫn chỗ ngồi quen thuộc và nghĩ vẩn vơ … về một người …

Cô ngồi thẫn thời nhìn qua cửa sổ, chợt rùng mình khi nghe tiếng tí tách cứ ngày một lớn dần, rõ dần… Tự nhiên, cô thấy lòng trống trải, nôn nao trong người, một vài ý nghĩ quẩn quanh, cô không rõ mình đang nhớ điều gì, nhưng cô biết đó là về một người. Bất giác cô tê tái cả người, cô thấy sợ, dường như mưa làm cô thấy ớn lạnh giữa đêm hè. Không phải vì cô ghét mưa. Cô đã từng rất yêu mưa cơ mà.  Nhưng cũng trong cơn mưa, cô gục ngã nhận ra ” một người” đang bước đi, quay lưng về phía nơi cô suy sụp. Từ ngày đó, mưa với cô như một cơn đau dằn xé, thậm chí đến sợ hãi bởi nó khiến cô nhớ về miền ký ức đau thương mà cô luôn cố gắng quên đi. Mọi thứ trong tâm trí cô như bắt đầu hiện ra, nhưng một cách lộn xộn, có lẽ vì khá lâu rồi cô không nhớ lại, hay đúng hơn là không dám nhớ lại. Lần đầu tiên trong đời, cô yếu đuối và tuyệt vọng trước ” một người”…

Buổi sáng, vào cái ngày ấy, một ngày mưa phùn lắc rắc, cũng dai dẳng đến mấy ngày rồi. Và cô cũng đã khóc mấy ngày rồi. Có lúc cô nghĩ, phải chăng ông trời cũng đang thương xót cho cô?

Ngồi trong lớp học mà đầu óc cô như nổ tung. Cô gục mặt xuống bàn một cách chán nản. Đau đớn. Nhưng cô không khóc. Cô không muốn người khác thấy mình yếu đuối.

Mày sao rồi?

Đứa bạn thân bất chợt lên tiếng khi thấy cô trong bộ dạng như một kẻ sắp chết sau một đêm đánh đổi mạng sống với nước mắt.

Tao bình thường.

Bình thường?

uh!

Bạn cô tỏ vẻ khó chịu khi nghe cô trả lời như vậy. Nó trừng mắt rồi lắc đầu. Còn cô vẫn cúi gằm mặt xuống bàn từ lúc vào học cho đến giờ.

Mày có định ra gặp không?

Khẽ  ngẩng đầu lên, quay nhìn ra cửa sổ, cô thấy cái nơi mà anh và cô thường hay chờ nhau, nói chuyện sau mỗi giờ ra chơi, rồi cô đáp:

Có, nhưng để làm gì?

Gắng lên mày. Không thể thế này mãi được đâu.

Nhưng…ảnh bỏ tao rồi.

Tình đầu là tình đau

Nói rồi, hai hàng nước mắt của cô lại trào ra cũng như những lời đau điếng ấy. Cô lại gục mặt xuống bàn nức nở. Bạn cô cũng im lặng. Cứ để cô khóc. Bất chợt, trống điểm ra chơi. Cô bật dậy, lau nước mắt trên má, cô lao vọt ra như một người thất thần. Bạn cô với theo:

Mày đi đâu đấy?

 Nhưng không đáp lại câu hỏi của bạn, cô đi thẳng qua dãy lớp học. Lại phía sau nhà, đứng nép vào bức tường ngăn cô với lớp học. Rồi cô lấy chiếc điện thoại trong túi áo, bấm liền số anh..

Em muốn gặp anh.

Anh không muốn.

 Câu trả lời vô tình của anh khiến cô đau nhói. Nhưng vô vẫn nhắn những dòng tin nhắn vô vọng gửi anh, hy vọng anh sẽ nghe cô một lần.

Bây giờ, và nhanh thôi, sẽ không mất nhiều thời gian của anh đâu.

Cô nghĩ thôi mà lòng cô sao chua xót. Trước kia, anh yêu cô hơn mọi thứ. Cô chẳng thể nghĩ cô đang xin thời gian của anh. Quá khứ, qua rồi. Anh vẫn dứt khoát.

Anh mệt lắm. Anh sẽ không ra. Mình không còn gì để nói với nhau nữa rồi.

Vào lúc này là thời điểm mà sự bướng bỉnh của cô lớn hơn bao giờ hết.

Em ở đây đến khi nào anh ra. Trời đang mưa, anh biết không?

Vào đi. Mưa. Anh ngại ra ngoài.

Cô như đứng cả tim, người cô run lên tê tái. Vì mưa, hay vì anh không ra ngoài? Bỏ mặc cô.

Anh chưa từng đối xử với em như vậy.

Giờ khác rồi.

Phải. Giờ khác rồi. Anh bỏ cô đi, và yêu người khác cơ mà. Sao cô ngốc thế?

Em vẫn chờ.

Anh không ra đâu.

Em mặc kệ.

!!!

Cô bỏ điện thoại vào túi sau tin nhắn ấy. Cô vẫn hy vọng Anh sẽ ra. Cô không tin anh vô tình đến thế. Bất giác, cô co mình trong chiếc áo khoác xù xì đã thấm mưa. Mưa không to. Chỉ là những cơn mưa phùn cuối xuân nhưng sao lạnh thế? Mặt cô ướt lạnh. Buốt giá. Đôi tay run run. Tâm trí rối bời chờ đợi anh. Cô sẽ không vào nếu anh không ra. Vậy tại sao anh lạnh lùng đến  thế…?

Cô nhắm mắt, lắc đầu, cố xua đi những ý nghĩ rắc rối trong đầu. Tất cả chỉ là những suy nghĩ dại dột về một người đã bỏ cô ra đi khi chính cô cũng không tìm được lý do gì để biện minh cho anh về sự ra đi ấy.

Chợt…Anh ra. Chậm từng bước. Cô mường tượng như lúc trước, anh hớn hở chạy đến chỗ cô, mỉm cười thật tươi gọi tên cô. Nhưng ” giờ khác rồi”. Đúng! Khác thật rồi.

Anh bước đến. Không đứng đối diện cô mà tựa mình vào bức tường như cô, cô cảm giác, khoảng cách giữa hai người gần như không còn giới hạn nữa. Cúi mặt, khẽ nhấc chiếc mũ áo chùm qua đầu giấu đi khuôn mặt gầy và đôi mắt sưng mọng vì khóc và thiếu ngủ…chờ dòng tin nhắn của anh. Nhưng vô vọng.

Đứng lặng một hồi anh mới lên tiếng:

Có gì em nói nhanh đi, anh sắp phải vào rồi.

Cổ họng ngẹn ứ, biết bao nhiêu điều cô định nói với anh nhưng sao lúc này đây, khi anh đang ở cạnh cô, cô lại không thể nói lên được một điều gì? Mọi thứ với cô sao khó thế? Cả khi anh thúc giục cô, cô vẫn sợ hãi và …im lặng. Giá mà, lúc ấy, cô có thể ngả vào vòng tay ấm ấp của anh. Đôi tai ghé sát môi anh. Anh nhất định sẽ ôm cô thật chặt, nếu là hồi hai đứa còn yêu nhau.

Cô thấy sống mũi cay cay, luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, cô không hiểu tại sao mình lại có cảm giác như thế. Không dám ngẩng mặt lên nhìn anh.

Mưa vẫn rơi. Hai con người bên nhau mà im lặng. Mặc kệ cho mưa vô tình lăn trên má hay làm ướt áo.

Em không nói, anh về đây.

!!!

Anh về nhé!

Cô sững sờ đứng im, chân tay dường như không cử động được. Từng ngón tay run run bám chặt vào vạt áo. Cô muốn gọi tên anh, muốn giữ anh lại bên cô. Muốn nói với anh rằng cô không bao giờ hết yêu anh…Nhưng tất cả chỉ dám nằm im trong tâm trí cô.

Anh bước đi, quay lưng về phía nơi cô suy sụp. Cô không dũng cảm nhìn anh bước đi. Sau hôm nay, anh sẽ không bao giờ quay trở lại nữa.

Không biết từ lúc nào, những giọt mưa đã làm ướt mi cô. Hay, cô đang khóc? Cô đưa tay run rẩy che đi khuôn mặt đang nức nở trong cơn mưa. Cô cứ hụt hẫng dần. Suy sụp dần. Mọi thứ xung quanh như sầm lại trước mắt cô. Chẳng lẽ anh vô tình đến thế sao? Trước kia, anh từng nói với cô rằng ” Cô là người đầu tiên anh yêu và cũng sẽ là người cuối cùng”. Nhưng khi anh thay đổi, anh biện minh cho lời nói ấy rằng ” Mối tình đầu là mối tình đau, tình yêu đầu không bao giờ tồn tại”. Thật xót xa. Cô không ngờ ngay từ câu nói đầu, anh đã xác định anh với cô sẽ không bao giờ là mãi mãi, vậy mà…Tại sao anh lại chọn cô là người đầu tiên? Cô ước, mình không được cái ” vinh dự” ấy, thì giờ đây, cô không phải đau như thế này.

          Cô biết tất cả đã chấm dứt, nhưng cô chưa bao giờ ngừng hy vọng anh trở về. Anh từng nói với cô rằng ” Anh sẽ không bao giờ để lời nói của anh tan theo mưa”. Sẽ không bao giờ anh giống như trong lời bài hát mà cô hay nghe. Anh không muốn cô sợ hãi và lo lắng khi nghĩ rằng anh sẽ rời xa cô như lời bài hát ấy vì anh yêu cô lắm. Nhưng, hiện thực bây giờ, anh đang ngoảnh mặt với cô. Ngay dưới cơn mưa buồn ướt át. Anh còn từng khiến cô hạnh phúc nhất khi lần đầu tiên anh ôm cô vào lòng và nói ” Anh không thể không cần em, anh không để em rời xa”. Nhưng lời nói ấy bây giờ của anh đã tan theo mưa. Cô không thể không khóc, không thể không thấy đau khi anh xem cô như một người không bao giờ là mãi mãi.

          Cô nhớ cái ngày 20-02-2020 mà anh từng hứa hẹn với cô. Anh hứa sẽ cưới cô, cho cô hạnh phúc trọn vẹn. Nhưng có lẽ bây giờ, đó sẽ là ngày cô khóc trong máu, khi nhìn anh sánh bước bên người khác trên thánh đường.

….” Anh sẽ là người mang hạnh phúc cho em, chỉ anh thôi nhé…
Vâng. Cô đã mìm cười hạnh phúc, áp mũi cô vào mũi anh khi anh nói với cô như thế. Và giờ đây, những giọt nước mắt không ngần ngại rơi khi nghe anh nói ” Anh xin lỗi đã làm em buồn. Anh xin lỗi vì đã đánh mất hạnh phúc của em nhũng ngày qua”. Anh nhẫn tâm lấy lại cái hạnh phúc mà anh đã dành cho cô.

Anh là người mang đến cho cô hạnh phúc nhưng cũng chính anh đã lấy đi hạnh phúc của cô. Hay anh chỉ mang đi những gì là của mình? Anh cho cô niềm vui, và cả nỗi buồn. Nhưng sao niềm vui thì gang tấc, mà nỗi buồn dai dẳng mãi không thôi. Sao anh không đem theo tất cả, để cô không phải buồn đau như thế này nữa. Cô cứ khóc và nghĩ mãi thôi. Trong cái bộ dạng tột cùng của suy sụp, cô dường như không còn cảm nhận được xung quanh nữa vì tất cả đều trở lên vô nghĩa. Ngay cả đứa bạn đứng nhìn cô nãy giờ mà cô không hay. Nó thương cô lắm…chắc nó buồn lắm khi thấy cô như vậy.

Mày về lớp thôi.

Nó dỗ dành cô như một đứa trẻ, nhưng cả người cô như không còn chút sức lực. Trong cái giọng chứa đầy nỗi đau và nước mắt:

Sao tao khổ thế này? Tao đã làm gì sai? Tại sao làm tao đau đớn?

Không phải đâu. Tại nó. Chính nó là người không đáng để mày phải như vậy. Mày chỉ sai, vì mày quá tin nó. Có hiểu không?

Cô lại suy sụp. Cô đau đớn lắm. Cô trách bản thân sao lại làm mình đớn đau.

Thời gian trôi đi…lặng lẽ…vô hồn…và giả tạo…

          Cô giật mình, trở lại hiện tại sau giấc mơ quá khứ đầy tuyệt vọng. Cô không biết mình đã thiếp đi từ lúc nào, chỉ biết ngay lúc này, cô vẫn đang khóc. Khóc cho tình yêu vỡ òa tan theo mưa. Khóc cho chính cô, người bị bỏ rơi trong đau đớn. Cô lại nhìn cửa sổ. Nơi mà cơn mưa vẫn dai dẳng rơi hoài không dứt. Nhưng lúc này là cơn mưa cuối hạ rồi. Thời gian trôi qua đã lâu, sao cô còn nhớ?

Phải chăng tình yêu là lỗi lầm? Tại sao tình yêu không tránh khỏi những giọt nước mắt hòa tan trong nỗi đau? Và phải chăng tình yêu là gió? Dù cố làm cách nào cũng không thể giữ gió ở lại. Khi ai đó đã cố giấu đi những giọt nước mắt thì cũng không thể giấu đi con tim yếu đuối này.

Với cô, tình yêu thật buồn, cũng thật bi thương. Trái tim chất chứa những nhỏ nhen ích kỷ. Và khi đã không còn khoảng trống nào dành cho cô nữa thì tình yêu chỉ còn lại hai chữ ” Khoảng cách”. Đã là khoảng cách thì không nên kéo lại làm gì chỉ khiến khoảng cách càng thêm xa!

                                                                                      22:00, 11-09-2012

                                                                                           BH

Đánh giá bài viết

Tác giả QuiTi
loading...

Ý kiến nhận xét

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *